Lời khuyên từ người đi trước: Các bạn đừng đọc xong để làm việc xấu, mà chỉ cần biết có người đang dùng thuật đối với mình là được. Chỉ khi thật sự khốn cùng mới dùng, nhưng cũng phải nhớ là mình đang làm việc chẳng tử tế gì
# I. KHI CẦN BẢO VỆ GÌN GIỮ GHẾ (VỊ TRÍ)
-
Dìm hàng đệ ruột: Đừng bao giờ đào tạo lính quá giỏi, kẻo nó lại leo lên thay mình.
-
Úp úp mở mở: Luôn giữ thông tin mờ ám để duy trì quyền lực; ai biết nhiều thì người đó thắng.
-
Làm rối quy trình: Tạo ra những quy trình phức tạp không cần thiết để buộc người khác phải nhờ đến mình.
-
Cô lập nhân tài: Thấy “lính mới” có năng lực thì âm thầm tạo khoảng cách, cô lập họ.
-
Giao “xương” không giao “quyền”: Chỉ giao việc khó, việc rủi ro nhưng không giao quyền quyết định.
-
Công trạng là của “tập thể”: Khi cấp dưới làm tốt thì bảo là “thành tích của cả đội”.
-
Lỗi sai là do “lính”: Khi cấp dưới làm sai thì bảo là “tôi đã nhắc rồi”.
-
Bận bịu ảo: Lịch trình luôn bận rộn, quan trọng hơn là tạo ra kết quả thực tế.
-
Vơ công đổ lỗi: Thành công là do mình, thất bại là do “lỗi hệ thống”.
-
Độc quyền quan hệ: Giữ kín các mối quan hệ quan trọng để đảm bảo vị thế.
-
Giấu nghề: Không chia sẻ kiến thức, kỹ năng để bảo vệ lợi thế cạnh tranh của bản thân.
-
Chọn người nghe lời: Ưu tiên những người biết vâng lời hơn là người có năng lực thật sự.
# II. KHI CẦN LẤY LÒNG SẾP (GÂY ẤN TƯỢNG VỚI CẤP TRÊN)
-
Báo cáo đẹp hơn hiệu quả: Không cần làm việc hiệu quả, chỉ cần báo cáo lên sếp thật đẹp.
-
Trình diễn hơn thực chất: Chú trọng vào việc trình diễn, làm màu hơn là kết quả thực tế.
-
Họp hành liên miên: Họp thật nhiều để tạo cảm giác bận rộn và quan trọng.
-
Làm lâu tỏ ra bận rộn: Đừng làm việc nhanh và hiệu quả, hãy cố kéo dài thời gian để sếp thấy mình bận.
-
Vâng sếp là nhất: Biến ý kiến của sếp thành chân lý mà không ai được cãi.
-
Đoán ý sếp trước: Đoán ý sếp trước cả khi sếp kịp nói ra.
-
Sếp kể chuyện dở cũng cười: Sếp kể chuyện nhạt nhẽo cũng phải cố vỗ tay và cười.
-
Thất bại do “khâu thực hiện”: Nếu chính sách thất bại, hãy đổ lỗi cho khâu thực hiện của cấp dưới.
# III. KHI CẦN GIỮ HÌNH ẢNH VÀ GÂY ẢNH HƯỞNG
-
Làm từ thiện công khai, kiếm chác kín đáo: Làm từ thiện để xây dựng hình ảnh, nhưng kiếm lợi từ các nguồn kín đáo.
-
Online đạo đức, offline thực dụng: Lên mạng nói chuyện đạo đức, ngoài đời thì sống thực dụng.
-
Chụp hình tập thể nhiệt tình: Chịu khó tham gia các hoạt động tập thể để có ảnh đẹp.
-
Quan tâm đến vị trí trong ảnh: Quan tâm xem mình đứng cạnh ai trong ảnh hơn là ai làm việc cùng mình.
-
Danh tiếng quan trọng hơn năng lực: Quan tâm đến danh tiếng bên ngoài hơn là năng lực thực sự.
-
Tỏ vẻ khiêm tốn để được khen: Khiêm tốn để người khác phải khen mình.
-
Nhận lỗi kiểu “nếu ai cảm thấy bị tổn thương”: Nhận lỗi không rõ ràng, chỉ xin lỗi nếu người khác cảm thấy bị tổn thương.
-
Xuất hiện khi có cơ hội được ghi nhận: Chỉ xuất hiện khi có cơ hội để được khen thưởng, ghi nhận.
-
Nói chuyện đạo đức thay vì làm việc đạo đức: Tập trung nói về đạo đức hơn là hành động có đạo đức.
-
Kết bạn vì giá trị sử dụng: Kết bạn với những người có thể giúp ích cho mình, không cần người có nhân phẩm tốt.
# IV. KHI LÀM VIỆC NHÓM (TEAMWORK)
-
CC email mọi lúc mọi nơi: CC email cho tất cả mọi người để bảo vệ bản thân và chứng minh mình đang làm việc.
-
Thành công thì “team effort”: Khi thành công thì bảo là “thành tích của cả đội”.
-
Thất bại thì tìm “người chịu trận”: Khi thất bại thì tìm một người để đổ lỗi.
-
Tránh ra quyết định: Tránh đưa ra quyết định để khỏi phải chịu trách nhiệm về sau.
-
Việc rủi ro thì đẩy cho người khác ký: Việc có rủi ro thì đẩy cho người khác ký, để họ chịu trách nhiệm.
-
Tranh công lúc gần xong: Khi thành công thì xông xáo vào lúc gần hoàn thiện để ghi danh.
-
Soi lỗi người khác: Soi mói sản phẩm của người khác để vạch lỗi nhằm nâng cao vị thế bản thân.
# V. KHI HỌP HÀNH (MEETINGS)
-
Chỉ phát biểu khi biết ý kiến ưu thế: Chỉ nói sau khi biết ý kiến nào đang chiếm ưu thế.
-
Nói dài, nói nhiều tạo cảm giác sâu sắc: Nói dài và nói nhiều để người khác thấy mình sâu sắc.
-
Đặt câu hỏi để thể hiện bản thân: Đặt các câu hỏi không để tìm hiểu mà nhằm thể hiện bản thân.
-
Họp để nịnh sếp: Họp không phải để tìm giải pháp mà để tìm cơ hội nịnh ý cấp trên.
# VI. TRONG MÔI TRƯỜNG ĐÀO TẠO VĂN PHÒNG (LEARNING ENV.)
-
Học để thi, không học để hiểu: Học để qua môn, không học để hiểu sâu sắc.
-
Hiểu ý thầy cô hơn hiểu bài: Hiểu ý các thầy cô quan trọng hơn là hiểu bài học.
-
Học thêm và “quan hệ” là xong 95% việc học: Đăng ký học thêm và đút tiền đều đặn là xong 95% việc học.
-
Chơi với hội đầu to mắt cận để qua môn: Chơi với hội học giỏi để qua môn.
-
Chơi với hội hung dữ để thị uy: Chơi với hội hung dữ để người khác sợ.
-
Chơi với hội có vẻ ngoài đẹp để nâng hình ảnh: Chơi với hội có vẻ ngoài đẹp để nâng cao hình ảnh bản thân.
-
Chơi với hội con quan để sử dụng sau này: Chơi với hội con quan chức và nhà giàu để sử dụng sau này, nhưng không được quá công khai.
# VII. KHI TRANH LUẬN (DISCUSSIONS)
-
Lái sang chuyện khác, đừng trả lời trọng tâm: Đừng trả lời trọng tâm mà hãy lái sang chuyện khác.
-
Hết lý dùng giọng điệu: Hết lý thì dùng giọng điệu lớn.
-
Hết dữ kiện dùng đạo đức: Hết dữ kiện thì dùng đạo đức để áp đặt.
-
Hết đạo đức dùng quan hệ: Hết đạo đức thì dùng quan hệ để ép buộc.
-
Hết quan hệ dùng tuổi tác: Hết quan hệ thì dùng tuổi tác để ra vẻ bề trên.
-
Hết tất cả dùng câu “ở đây phải thế”: Hết tất cả thì bảo “ở đây phải thế”.
-
Tấn công cá nhân khi không phản biện nổi: Không phản biện nổi thì tấn công cá nhân đối phương.
-
Nhét chữ vào mồm người khác: Nhét chữ vào mồm người khác, lái ý của người khác sang hướng xấu.
-
Phải đóng vai nạn nhân: Bằng mọi giá phải đóng vai nạn nhân.
-
Chủ động lu loa để làm người khác chóng mặt: Phải chủ động lu loa thật nhanh và thật nhiều để làm người khác chóng mặt.
-
Đổ lỗi cho tập thể hoặc hiện tượng xã hội: Nếu không đổ lỗi được cho người khác thì đổ lỗi cho tập thể hoặc hiện tượng xã hội.
-
Lôi chuyện cũ ra đáp trả: Nhớ kỹ lỗi sai cũ của người khác, khi bị chỉ trích thì lôi chuyện cũ của người đó ra đáp trả.
-
Đối phương lớn tuổi dùng câu “quyền thế ức hiếp”: Nếu đối phương lớn tuổi thì bảo là cậy bề trên, quyền thế để ức hiếp kẻ yếu.
-
Đối phương ít tuổi dùng câu “non xanh, thiếu kinh nghiệm”: Nếu đối phương ít tuổi thì bảo là non xanh, thiếu kinh nghiệm, không lễ độ.
# VIII. KHI SINH TỒN NƠI DOANH NGHIỆP HAY CÔNG TRƯỜNG
-
Sai nhỏ xử nghiêm làm gương: Sai nhỏ của người thường thì xử nghiêm để làm gương.
-
Sai lớn rút kinh nghiệm: Sai lớn của người có quyền thì rút kinh nghiệm.
-
Ta đúng yêu cầu tuân thủ nghiêm pháp luật: Nếu ta đúng thì yêu cầu các bên phải tuân thủ nghiêm pháp luật.
-
Ta sai yêu cầu linh động, tình cảm: Nếu ta sai thì yêu cầu các bên phải linh động, tình cảm, không máy móc.
-
Bị phê bình dùng câu “phản ứng quá đà”: Khi bị phê bình thì nhấn mạnh đối phương đang phản ứng quá đà và có âm mưu xấu.
-
Tránh nói luật, nói về tình cảm: Tránh chuyện nói luật, ưu tiên nói về tình cảm con người.
-
Muốn làm sai công khai phải chơi thân người có quyền: Muốn công khai làm sai thì phải thể hiện mình chơi thân với người có quyền.
-
Có lợi là nguyên tắc, bất lợi là ngoại lệ: Biến điều có lợi cho mình thành nguyên tắc, biến điều bất lợi cho mình thành ngoại lệ.
-
Thắng bằng vị thế khi không thể thắng năng lực: Khi không thể thắng bằng năng lực, hãy thắng bằng vị thế.
-
Trách nhiệm xuống dưới, công trạng lên trên: Trách nhiệm thì phân bổ xuống dưới, còn công trạng thì tổng hợp lên trên.
-
Minh bạch với người khác, trừ mình: Minh bạch là điều nên áp dụng với người khác, trừ bản thân mình ra.
-
Thành công do mình, thất bại do hoàn cảnh: Thành công thì chứng minh mình đúng, thất bại thì chứng minh hoàn cảnh khó khăn.
Written with OfficeHub.